+Tôi bước chân vào cánh cửa đại học với số điểm vừa khít, cảm giác lúc ấy tôi không tài nào tả được....
+Trên con đường đại học, từ một anh chàng tiếng anh không biết gì, tôi dần tiếp cận và ngày càng thích thú với ngoại ngữ + với cái sự luyện tập về cách nói chuyện. Tôi dần chinh phục được khả năng ăn nói, tiếp cận 2 nền văn hóa anh-nhật
+Nhưng như thế chưa đủ, vì chuyên ngành mà tôi đang học...không phải là sự ưa thích, đam mê cả tôi. Tôi ngày càng cảm thấy mình như vào ngõ cụt dù hiện tại, tôi có khả năng quản lý về đội nhóm(ngoài ra, tôi chả biết gì về kiến thức chuyên môn bất kì ngành nào)
+Cho đến hè kết thúc năm 2, tôi háo hức tham dự một dự án về Nông Nghiệp với tư cách là một quản lý nhân sự. Cảm giác lúc này tôi cảm thấy rất tuyệt vời khi mình có khả năng phát huy cái gọi là "bản năng" của tôi. Liên tục ngày đêm suy nghĩ, tính toán, phân chia các mảng. Tôi đã duy trì được nhóm, tạo các buổi họp gặp gỡ....và đây là lúc tôi gặp được những người bạn " đồng hành"
+Dự án...vì một số lý do tế nhị nên đã "chết", nhưng không vì thế tôi rút lui. Tiếp tục cùng vơi những người bạn đồng hành ấy, tách ra để làm một nhóm khác trước khi nhóm lớn "thoi thóp".
+Ban đầu, dường như chưa có một dự án nào "khả thi" cả. Đưa ra 2 dự án, dù 1 đồng chí trong nhóm đã nói là hoàn thành nhưng với tôi - đó là một thất bại. Vì tôi không có khả năng giúp được gì cho anh ấy cả.
+Trước đó, tôi còn cố gắng tạ lập thêm 3 nhóm khác từ các bạn dự án chính. Liên tục tôi thay đổi chiến lược trong từng nhóm (tất nhiên là tôi đành phải "đầu tư" khá nhiều về tất cả). Các thành viên trong nhóm họ liên tục được tôi "dòm ngó" và cuối cùng, tôi cũng tìm ra những " hiền tài nhân loại". Những con người này vừa giỏi về kỹ năng, vừa cực kì tâm huyết mà tôi không thể sánh bằng.
+Ngày càng các nhóm dần phát triển, cuối cùng, tôi đưa ra quyết định tập hợp tất cả các nhóm lại thành một và tạo nên N-LUTE.
+Sau một thời gian hoạt động chỉ với những suy nghĩ nhỏ, đơn giản. Tôi lại may mắn gặp được một người anh-người thầy đã dạy tôi chuyên ngành chính - Digital Marketing. Vâng, và anh ấy cũng cùng suy nghĩ như tôi vậy, cũng bỏ con đường đại học để đến với đam mê của mình. Với khả năng ngoại ngữ, ăn nói, cùng với chuyên môn của anh ấy dạy cho tôi. Tôi dần có những kỹ năng chuyên môn tốt.
+Ngoài ra, những người anh trai kỹ thuật cũng giúp tôi rất nhiều, và đây là động lực chính mà giúp tôi " cái gì cũng biết". Tôi luôn tự tìm tò, học hỏi cái mới, chuyên ngành mới. Tất cả các chuyên ngành đều có sự tham gia của tôi. Tôi dần trở nên thông thái....
+Một ngày, tôi có kỹ năng làm web, tôi được giới thiệu bởi người bác về cửa hàng của bác, bác cần tôi làm web bán hàng. Tôi nhận lời, tôi được bác dẫn đi gặp một anh làm chung với bác. Anh ấy ngày càng thân với tôi hơn. Tôi hôm tôi bàn việc với anh ấy, anh ấy đã cho tôi gặp một người giáo sư sinh học - và đây là chìa khóa giúp tôi có những dự án " kinh khủng".
+Cô ấy lại tiếp tục tạo cho tôi những mối quan hệ khác, và đã gặp .....
To be continue.....
---------KẺ THẤT BẠI-------
0 Reviews:
Write A Review